Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Thi thiên 98:2-9: "[Joy] Phước Cho Nhân Loại"



[Joy] Phước

Cho Nhân Loại

Thi thiên 98:2-9
            Thi thiên 98:2-9: Đức Giê-hô-va đã tỏ cho biết sự cứu rỗi Ngài, và lộ ra sự công bình Ngài trước mặt các nước. Ngài đã nhớ lại sự nhân từ và sự thành tín của Ngài đối cùng nhà Y-sơ-ra-ên; Các đầu đất đã thấy sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời chúng tôi. Hỡi cả trái đất, hãy cất tiếng reo mừng cho Đức Giê-hô-va, Nức tiếng vui vẻ và hát ngợi khen! Khá dùng đàn cầm và giọng ca mà hát ngợi khen Đức Giê-hô-va! Hãy lấy còi và tiếng kèn mà reo mừng trước mặt Vua, tức là Đức Giê-hô-va! Nguyện biển và muôn vật ở trong biển, Thế gian cùng những người ở trong thế gian đều nổi tiếng ồn ào lên! Nguyện các sông vỗ tay, núi non cùng nhau hát vui mừng trước mặt Đức Giê-hô-va! Vì Ngài đến đặng đoán xét thế gian: Ngài sẽ lấy sự công bình mà đoán xét thế gian, dùng sự ngay thẳng mà đoán xét muôn dân”.
Phần giới thiệu:
            Tháng 12 nầy chúng ta sẽ nói về một số bài ca mà chúng ta hát xướng từng năm trong dịp Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh. Hôm nay, chúng ta sẽ nhìn vào một bài ca mà Isaac Watts đã viết ra cách đây gần 300 năm: “Phước Cho Nhân Loại”. Chúng ta nghĩ tới bài ca nầy là một bài hát trong dịp Lễ Giáng Sinh, song nếu bạn nhìn vào lời ca, ở đấy chỉ gợi ý sự ra đời của Chúa Jêsus mà thôi. Chúng ta có thể sử dụng nó như một bài ca có mục đích ngợi khen cũng được. Lời lẽ đã được cảm thúc bởi Thi thiên 98, là Thi thiên mà chúng ta sẽ đọc ở đây.
            Chúng ta hãy đối diện với Thi thiên ấy; Giáng Sinh là thời điểm đầy căng thẳng cho những người lớn tuổi. Đối với một số người, đây là thời điểm cô đơn cực kỳ hay buồn da diết vì cớ một người thân mới qua đời. Dù ở thời điểm tốt đẹp nhất đi nữa, Giáng Sinh có ý nói tới những bữa tiệc phải sắp xếp, quà cáp phải lo mua sắm, các bữa ăn thịnh soạn phải lo nấu nướng, những chuyến đi dài phải thực hiện, hay các thực khách ở nơi khác đến phải lo tiếp. Thay vì đem lại [JOY] PHƯỚC, Lễ Giáng Sinh có thể đem lại sự thất vọng.
            Tôi có nghe kể lại về một phụ nữ, bà nầy lo mua sắm cho mùa Giáng Sinh đến phút cuối cùng ở một siêu thị đông người. Bà ta rất mệt mỏi vì cớ phải chen chút với đám đông kia. Bà ta lấy làm mệt khi phải đứng xếp hàng. Bà ta lấy làm mệt khi phải vất vả đi xuống mấy cầu thang tìm kiếm một món quà đã bán hết mấy ngày trước đó. Hai cánh tay bà ta đầy những gói cồng kềnh khi cánh cửa thang máy mở ra. Thiệt là “lu  bù” quá.
            Những người chiếm lấy thang máy đứng sát vào nhau chỉ để một khoảng trống nhỏ cho bà ta cùng các thứ của bà ta. Khi hai cánh cửa bật mở: “Ai chịu trách nhiệm cho toàn bộ lỉnh kỉnh đêm Giáng Sinh như thế nầy, kẻ đó sẽ bị bắt, bị treo lên, và bị bắn!” Có một vài người gật gù hoặc hiệp nhau lên tiếng càu nhàu. Khi ấy, từ đâu đó ở phía sau thang máy, có một giọng nói cất lên: “Đừng lo. Họ đã đóng đinh Ngài trên thập tự giá rồi”.
            Chúng ta cần phải nhớ ai chịu trách nhiệm cho toàn bộ mọi việc xảy có trong dịp Lễ Giáng Sinh. Mọi sự đều nói về “Đức Chúa Trời đã yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất, mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16).
            Không may, có nhiều người loại bỏ Đấng Christ ra khỏi Lễ Giáng Sinh. Thay vì tìm kiếm Chúa Jêsus, họ tìm kiếm [JOY] PHƯỚC ở bất cứ đâu và mọi nơi chốn khác. Một phỏng vấn viên từng phỏng vấn diễn viên Madonna câu hỏi cơ bản nầy: “Cô có phải là một người hạnh phúc không?" Cô ấy đáp: "Tôi là một người bị dày vò. Tôi đang vật lộn với nhiều ma quỉ. Nhưng tôi muốn sống hạnh phúc. Tôi có những giây phút hạnh phúc. Tôi đang làm việc nhắm tới việc nhận biết bản ngã mình …. Và tôi tưởng điều đó sẽ đem hạnh phúc đến cho tôi".
            Phần đông ai nấy đều mong muốn sống hạnh phúc. Thực vậy, người ta đang làm những gì họ làm vì mục đích “mưu cầu hạnh phúc”. Người ta chịu khó lao động để mua sắm các thứ của cải có thể làm cho họ thấy hạnh phúc. Họ tìm kiếm tình trạng hạnh phúc trong bộ môn giải trí, thể thao, tình cảm và các thứ gây nghiện khác. Hay … giống như Madonna … họ tìm kiếm sâu, sâu, sâu, sâu lắng bên trong … với suy nghĩ rằng đấy là chỗ mà hạnh phúc đang ẫn náu, khó nắm bắt được.
            Khi bạn xem xét tình trạng hạnh phúc đó dường như là mục tiêu chính, cái điều đáng ngạc nhiên là Kinh thánh không nói nhiều về tình trạng hạnh phúc. Nhưng Kinh thánh nói nhiều về một việc thường bị lẫn lộn với hạnh phúc. Kinh thánh nói nhiều về [JOY] PHƯỚC. Loại [JOY] PHƯỚC mà Kinh thánh nói tới còn sâu sắc nhiều hơn chỉ là hạnh phúc thôi.
            Bạn thấy đấy, hạnh phúc xử lý với những gì đang xảy ra. Hạnh phúc nương vào hoàn cảnh. Thực vậy, đối với hầu hết mọi người, hạnh phúc chẳng khác gì hơn một sự gián đoạn tạm thời đối với sự nhàm chán. Hết thảy chúng ta đều đã nghe mấy đứa trẻ than phiền: “Tớ buồn quá”. Nói như thế là nói: “Tớ muốn hạnh phúc, và tớ KHÔNG tìm gặp được nó!”
            Mặt khác, [JOY] PHƯỚC chân chính không nương vào những gì đang xảy ra. Vui vẻ là cảm xúc bên trong của linh hồn, nó chẳng có việc gì phải làm với hoàn cảnh cả. Loại [JOY] PHƯỚC mà Kinh thánh mô tả không thể tìm gặp nơi của cải hay các bộ môn giải trí hoặc thậm chí trong việc tìm kiếm cái tôi bề trong của mình. Dòng đầu tiên của bài “Phước Cho Nhân Loại” tóm tắt [JOY] PHƯỚC đó. Có một lý do – và chỉ có một thôi – chúng ta có thể tìm gặp [JOY] PHƯỚC trong thế gian nầy. Như bài ca chỉ ra, chúng ta có thể tìm gặp [JOY] PHƯỚC vì Chúa đã ngự đến!
            Nếu bạn tiếp nhận Đấng Christ là Vua của đời sống bạn, Ngài cung ứng [JOY] PHƯỚC. Trong cùng một phương thức khi cơ thể bạn đòi thức ăn, luyện tập và nghỉ ngơi, cũng một thể ấy tâm linh của bạn đòi hỏi một mối quan hệ với Đức Chúa Trời. Không có mối quan hệ đó, linh hồn của bạn sẽ trở nên đói khát và bồn chồn. Tôi tin rằng quả thật có một khoảng trống mà Đức Chúa Trời đã dựng nên trong từng đời sống. Nếu chúng ta nhìn sâu vào tấm lòng mình, chúng ta sẽ không thấy hạnh phúc, song chúng ta sẽ thấy khoảng trống ấy mà chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể lấp đầy mà thôi.
            Nếu chúng ta tìm cách lấp đầy nó với bất cứ điều chi ngoài Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ không thoả mãn cho đến đời đời. Đấy là lý do tại sao khổ thứ nhứt của bài Phước Cho Nhân Loại dạy:
1. Khổ thứ nhứt dạy: CÓ [JOY] “PHƯỚC” KHI NHÀ VUA ĐƯỢC TIẾP NHẬN
            "Phước Cho Nhân Loại! Chúa Ta ra đời! Trần gian nghinh Vua vô đối! Kíp mở cửa lòng tiếp rước Con Trời! Bầu trời vạn vật hoà thinh".
            Về mặt lịch sử, chúng ta biết rằng chẳng có người nào vui vẻ khi Chúa Jêsus ra đời. Vua Hê-rốt làm đủ mọi thứ trừ ra vui mừng khi mấy thầy bác sĩ từ Đông phương đến hỏi thăm về nơi ra đời của một Tân Vương. Đối với Hê-rốt, Chúa Jêsus là một mối đe doạ. Hê-rốt đã hoang tưởng sẵn rồi về ai đó sẽ chiếm lấy ngai vàng của ông ta đến nỗi ông ta đã giết ba trong số các con trai ruột của ông ta. Ông ta không thể dung chịu một vì vua nào là đối thủ cả … cho dù Vua ấy hãy còn là một con trẻ.
            Cũng tương tự thế, có nhiều người ngày nay chối bỏ không nhận Chúa Jêsus là Vua. Đối với họ, Chúa Jêsus là mối đe doạ cho các chương trình của họ. Họ xem Chúa Jêsus là một mối đe doạ cho quyền tự do cá nhân, tình cảm hay tánh tham hoặc sự kiêu ngạo của họ. Hãy suy nghĩ tới chỗ khác biệt giữa Hê-rốt và mấy thầy bác sĩ xem.
            Trước hết, họ là ai mới được? Mấy thầy bác sĩ đã đến từ các khu vực quanh xứ Babylôn (là Iraq ngày nay). Có khả năng họ thông thạo về khoa thiên văn, phép thuật, và ma thuật … đây là lý do tại sao họ được gọi là Magi (thuật sĩ).
•           Có bao nhiêu người cả thảy? Không có ai biết hết. Song thực ra có ba loại quà cáp đã được nhắc tới. Họ đã mang theo Vàng, Nhũ Hương và Một Dược để tỏ lòng tôn kính đối với Vì Vua hãy còn sơ sinh nầy. Ba Thầy Bác Sĩ vốn thích hợp với bối cảnh giáng sinh…
            …Thế nhưng, có phải họ đã đến bên máng cỏ khi Đấng Christ chào đời chăng? Điều nầy không phù hợp vì có lẽ họ đến tại thành Bếtlêhem khoảng một năm sau khi Chúa Jêsus ra đời. Lúc ấy Giôsép và Mary có lẽ đã rời khỏi chuồng chiên mà vào ở trong một ngôi nhà đâu đó tại thành Bếtlêhem.
            Điều gì đã khiến cho mấy thầy bác sĩ nầy phải đi đến xứ Israel chứ? Rốt lại, họ không phải là người Do thái. Họ là dân Ngọai. Nhưng họ đã đọc các tác phẩm của vị tiên tri người Do thái có tên là Đaniên. Đang khi ở tại xứ Babylôn, Đaniên đã viết ra những lời tiên đoán nói tới Đấng Mêsi hầu đến. Và mấy thầy bác sĩ nầy đã tin theo những lời tiên tri ấy.
            Đang khi Hê-rốt xem Chúa Jêsus là một mối đe doạ, mấy thầy bác sĩ đã xem Chúa Jêsus là một Món Quà, và họ đã đến đặng thờ lạy Ngài.
2. Khổ thứ hai dạy: CÓ [JOY] PHƯỚC KHI CỨU CHÚA TRỊ VÌ
            "Phước cho nhân loại! Chúa nay cai trị! Muôn dân âu ca hoan hỉ, hải đảo sơn hà trổi bản ca thi. Đồng hoà vận điệu mừng vui".
            Tiếp nhận Đấng Christ là bước quan trọng thứ nhứt. Nhưng rồi chúng ta phải tiếp tục để cho Ngài cai trị trong đời sống của chúng ta. Trong khi Ngài còn sống ở đây trên đất, Chúa Jêsus đã gặp gỡ nhiều đoàn dân đông, họ đã sẵn sàng và bằng lòng tiếp nhận Ngài. Song họ hết thảy chưa sẵn sàng để cho Ngài cai trị. Họ muốn Ngài làm mọi việc y theo cách thức của họ … chớ không lòng vòng theo cách khác.
            Có nhiều người ngày nay, họ sẵn lòng lắm khi nhận lãnh mọi thứ tốt lành mà Đấng Christ muốn hiến cho họ. Nhưng họ không muốn Ngài nắm lấy quyền bính về đạo đức trong làm ăn buôn bán, về các bộ môn giải trí, về ngôn ngữ họ sử dụng khi ở dưới áp lực, hay hình ảnh phô trương của họ. Họ không muốn Chúa Jêsus nắm quyền cai trị nơi họ sinh sống, hay ai mà họ sẽ hẹn hò, hoặc ai mà họ sẽ cưới xin, hay loại sự nghiệp nào mà họ phải chọn.
            Nếu bạn thử TIẾP NHẬN Đấng Christ mà không để Ngài CAI TRỊ trong đời sống của bạn, bạn sẽ mất đi một thứ: [JOY] PHƯỚC. Bạn thấy đấy, lưỡng lự và giả hình có thể hất [JOY] PHƯỚC ra khỏi đời sống của bạn. Rồi sẽ đến một thời điểm khi bạn phải nhìn nhận rằng bạn không đánh lừa được ai hết.
            Bên cạnh đó, phần nhiều người trong chúng ta đang làm một việc khá tệ hại, ấy là điều hành cuộc sống mình bằng chính sức riêng của mình. Chúa Jêsus vốn biết rõ điều gì sẽ ban bố [JOY] PHƯỚC cho bạn. Ngài biết người nào phù hợp với bạn nhất trong hôn nhân. Ngài biết loại công việc nào bạn có thể đảm đương. Cần phải nói rằng [JOY] PHƯỚC được tạo ra là do sự vâng lời. Câu nói ấy tóm tắt rất hay.
3. Khổ thứ ba dạy: CÓ [JOY] PHƯỚC KHI HẠNG TỘI NHÂN ĂN NĂN
            "Chúa đến tiêu diệt ác khiên bịnh tật! Tật lê không sanh trên đất, Chúa đến đem lại suối phước chân thật, tràn ngập mọi vùng hoạ ương".
            Tội lỗi hứa hẹn hạnh phúc. Nhưng tội lỗi thải ra lo buồn. Satan hứa với Ađam và Êva rằng ăn trái cấm sẽ khiến họ ra khôn ngoan. Thay vì thế, tội lỗi mang lại sự rủa sả khủng khiếp và nuối tiếc không dứt.
            Đấy là những gì bài ca nói tới khi chỉ nhắc toàn là hoạ ương. Tội lỗi luôn luôn đem lại sự rủa sả cay đắng. Nhưng có [JOY] PHƯỚC khi một tội nhân biết ăn năn. Đừng để cho cụm từ đó, “ăn năn”, chặn chơn của bạn lại. Từ gốc Hylạp “meta noeo” nói tới một tâm trí đã thay đổi. Khi bạn ăn năn, bạn đồng ý với Đức Chúa Trời những gì bạn đã làm, quả thật, là SAI TRÁI. Bao lâu bạn tìm cách hợp lý hoá thực sự chẳng có gì sai với những gì bạn đã làm, bạn không thể ăn năn … và bạn không thể tìm gặp [JOY] PHƯỚC thật sự. Sự ăn năn đem [JOY] PHƯỚC đến bằng những phương thức thật lạ lùng.
            Tôi nghe kể một câu chuyện minh hoạ cho luận điểm nầy theo một cách rất thú vị. Một nhà văn có tên là Bret Harte đã viết một câu chuyện nói về Miền Tây Hoang Dã, đề tựa là: “The Luck of Roaring Camp”. Roaring Camp một thị trấn mỏ ở miền Tây. Có nhiều tay sát thủ và trộm cướp ở đó hơn bất cứ đâu khác. Roaring Camp chỉ toàn có cánh đàn ông cư ngụ … trừ một phụ nữ, người đàn bà nầy biết cách duy nhứt để sống còn ở đó. Tên của bà ta là Cherokee Sal.
            Chắc chắn là Cherokee Sal đã có thai và sắp sinh một em bé. Nó chết lúc còn sơ sinh, và chẳng có biết cha nó là ai!?! Mấy người kia đặt đứa bé gái vào một cái hộp lót bằng mấy miếng giẻ rách cũ. Không cứ cách nào đó sự việc dường như không đẹp cho lắm, vì vậy một trong mấy người đàn ông kia đã đi 80 dặm để mua cái nôi Rosewood. Khi họ sắp mấy miếng giẻ và đứa trẻ vào cái nôi mới xinh đẹp kia, mấy miếng giẻ coi cũng không thích hợp lắm. Vì thế người khác đã đi đến Sacramento rồi mua mấy sấp vải thật đẹp. Họ, những người đàn ông đã xếp cái nôi Rosewood với vải mới rồi tấn một cái mền quanh đứa bé gái ấy. Nhưng rồi có người nhìn thấy sàn nhà chỗ đặt cái nôi rất dơ bẩn.
            Việc kế tiếp bạn đã biết đó, một trong mấy gã đàn ông cao lớn kia đã khom người xuống dùng tay và hai đầu gối lau cái sàn nhà cho đến khi không còn có chỗ bẩn nữa. Tất nhiên, kế tiếp là mấy bức tường và trần nhà … mấy cánh cửa sổ bẩn thỉu thấy mà kinh. Vì vậy, họ đã rửa mấy bức tường và trần nhà, rồi họ treo mấy bức màn trắng sạch sẽ lên các cánh cửa sổ.
            Nhiều thứ bắt đầu trông tươm tất hơn trước nhiều lắm. Nhưng họ sớm nhận ra là họ phải thôi không chè chén và đánh nhau nữa. Cuối cùng, đứa trẻ cần phải ngủ nhiều, và có những đứa trẻ không thể ngủ được khi có cãi lộn ầm ĩ. Bên cạnh đó, đứa trẻ không thích giọng nói giận dữ hay những khuôn mặt đang nhíu mày lại. Vì vậy cánh đàn ông đã mĩm cười và ăn nói với giọng dễ chịu, vui vẻ. Và, khi trẻ thơ sẽ không bị bỏ lại một mình, họ đặt cái nôi ngay lối ra vào của khu mỏ và có một người ở gần kề nó đang khi nhiều người khác làm lao động.
            Thế rồi, có người để ý thấy lối vào mỏ sao mà bẩn thỉu quá. Vì vậy, họ đã trồng một số hoa và dựng nên một khu vườn nhỏ gần bên cái nôi. Rồi khi họ làm lao động, nhiều người tìm kiếm những hòn đá nhỏ chiếu sáng để họ có thể nhìn thấy đứa trẻ gật gù a ê với món đồ chơi. Nhưng khi họ đưa mấy hòn đá nhỏ xuống gần nó, họ thấy hai bàn tay của họ trông đen đúa và dơ bẩn làm sao ấy. Và họ không muốn gây lo sợ cho đứa trẻ với mái tóc xù xì và hàm râu man dã của họ. Không lâu sau đó thì cửa hàng tạp phẩm đã bán hết xà bông và dao cạo râu.
            Đứa trẻ đã làm thay đổi mọi sự. Và câu chuyện ấy cung ứng một hình ảnh nói tới cách thức Con Đức Chúa Trời có thể làm biến đổi đời sống của chúng ta. Có phải Con Trẻ thành Bếtlêhem đã làm thay đổi đời sống của bạn không?
4. Khổ sau cùng dạy: CÓ [JOY] PHƯỚC KHI LẼ THẬT CAI TRỊ VỚI ÂN ĐIỂN
            "Lẽ chánh ơn lành Chúa đem cai trị! Làm cho muôn dân khai trí, thấy rõ vinh quang chính nghĩa trị vì. Lòng đại từ Ngài lạ thay!”
            Câu sau cùng nầy thuật lại lý do tại sao Chúa Jêsus đem [JOY] PHƯỚC lại. [JOY] PHƯỚC đến vì Ngài cai trị với một sự cân đối LẼ CHÁNH ƠN LÀNH thật trọn vẹn. Bạn thấy đấy, có khi lẽ thật không phải là rất giàu ơn đâu. Khi tôi nghe ai đó nói: “Được, tôi chỉ nói như thế thôi”. Tôi biết có lẽ họ đã làm mất lòng ai đó bằng cách nghiêng nhiều về LẼ THẬT và ít về ÂN ĐIỂN. Tôi thích câu nói xa xưa nầy:
            “Lẽ chánh mà không có tình yêu thương thì là chủ nghĩa giáo điều; yêu thương mà không có lẽ thật thì chỉ là tình cảm, còn lẽ chánh cùng với tình yêu thương thì mới là Cơ đốc giáo chơn thật”.
            Chúa Jêsus đem [JOY] PHƯỚC lại vì Ngài là sự cân đối trọn vẹn về lẽ chánh và ơn lành. Ngài là đường đi, lẽ thật và sự sống.
            Tôi nghe kể một câu chuyện nói về một người cha kia, ông ta đã tìm được cách pha trộn lẽ chánh và ơn lành vào dịp Lễ Giáng Sinh năm nọ. Ông và gia đình ông làm một bối cảnh Chúa Giáng Sinh ngay trước sân nhà mình. Sau cùng, tất cả các bức tượng đều được đặt vào đúng vị trí: Mary, Giôsép, Con Trẻ nằm trong máng cỏ, các thiên sứ, mấy gã chăn chiên, và nhiều con thú khác nữa. Khi ấy, bé Scott đến mang theo món đồ chơi mà nó ưa thích: con Tyrannosaurus Rex, Vua của loài khủng long. Đây là một con thú làm bằng plastic, bạn phải thổi phồng lên. Nó cao hơn bối cảnh Chúa Giáng Sinh, trông dữ tợn lắm, to cao, màu xanh lá cây … và nhất định là chẳng có chỗ cho nó.
            Người cha đã tìm cách giải thích cho Scott hiểu rằng loài khủng long đã tồn tại hàng ngàn năm trước khi con trẻ Jêsus ra đời. Ông nói cho nó biết loài thú thời tiền sử không tùy thuộc vào bối cảnh Chúa Giáng Sinh. Nhưng cậu bé lấy làm buồn bã khi cha nó pha trộn ân điển với lẽ thật. Lẽ thật là, một con Khủng Long không thuộc về nơi đó, mà là do ân điển, người cha đặt món đồ chơi nó ưa thích ra phía sau bối cảnh. Vì vậy, con khủng long dữ tợn Tyrannosaurus Rex cứ lởn vởn bên máng cỏ và mọi thứ khác.
            Trên thực tế, con quái thú kia lởn vởn bên máng cỏ có thể sẽ chẳng có ở chỗ đấy theo như bạn suy nghĩ. Có một câu chuyện Giáng Sinh mà có ít người nghĩ tới vào dịp Lễ Giáng Sinh. Khải huyền 12 mô tả sự ra đời của Đấng Christ theo cách nầy: “Đoạn, trên trời hiện ra một dấu lớn: một người đàn bà có mặt trời bao bọc, dưới chân có mặt trăng, và trên đầu có mão triều thiên bằng mười hai ngôi sao..người có thai, và kêu la vì nhọc nhằn và đau đẻ. Trên trời cũng hiện ra một dấu khác nữa: là một con rồng lớn sắc đỏ, có bảy đầu, mười sừng, và trên đầu có bảy mão triều thiên. Đuôi kéo một phần ba các ngôi sao trên trời, đem quăng xuống đất; con rồng ấy chực trước người đàn bà gần đẻ, hầu cho khi đẻ ra thì nuốt con người đi. người sanh một con trai, con trai ấy sẽ dùng gậy sắt mà cai trị mọi dân tộc; đứa trẻ ấy được tiếp lên tới Đức Chúa Trời, và nơi ngôi Ngài” (Khải huyền 12:1-5).
Phần kết luận:
            Lẽ thật, ấy là một con khủng long đang lởn vởn bên chiếc máng cỏ thì thích ứng hơn là chúng ta có thể nhận biết. Đối với mỗi một người chúng ta, có một nhân vật tánh tình hăm he, hắn đe doạ cướp [JOY] PHƯỚC khỏi chúng ta. Nhưng trong dịp Lễ Giáng Sinh, chúng ta có thể nhớ rằng Con Trẻ nằm trong máng cỏ thì mạnh bạo hơn hết thảy loài “khủng long” hay loài “rồng” trong đời sống của bạn hay của tôi. Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta Đắc Thắng nhờ vào Món Quà Con của Ngài. Và đấy là lý do tại sao chúng ta có thể hát xướng: PHƯỚC CHO NHÂN  LOẠI!
            [JOY] PHƯỚC thật sẽ thuộc về bạn trong dịp Lễ mừng Chúa Giáng Sinh nầy nếu bạn chịu TIẾP NHẬN Đấng Christ, ĂN NĂN mọi tội lỗi của mình, rồi để cho Chúa Jêsus dùng Lẽ Chánh và Ơn Lành CAI TRỊ trong đời sống của bạn. Chúng ta cần phải nhìn qua bên kia thứ kim tuyến và những ngọn đèn hào nhoáng nọ để nhìn thấy cớ tích thật về [JOY] PHƯỚC. Phước cho nhân loại! Chúa đang ngự đến! (Cầu nguyện).


Thi thiên 89:1-4; 19-26: "Thưởng Thức Lễ Giáng Sinh Do Đức Chúa Trời Hoạch Định"



"Thưởng Thức Lễ Giáng Sinh

 Do Đức Chúa Trời Hoạch Định"

Thi thiên 89:1-4; 19-26
Phần Giới Thiệu:
Câu chuyện: Vào trưa Chúa nhật, ngày 1 tháng 6 năm 1975, Darrel Dore có mặt trên giàn khoan dầu ở Vịnh Mexico. Thình lình nó lắc lư, nghiêng qua một bên, rồi đổ xuống biển. Darrell bị mắc kẹt trong một căn phòng trên giàn khoan. Khi giàn khoan càng lúc càng chìm sâu hơn trong biển, các ngọn đèn tắt ngúm và căn  phòng  bắt đầu ngập đầy nước. Vùng vẫy trong bóng tối, Darrel tình cờ tìm thấy khoảng trống đầy không khí hình thành ở trong góc phòng. Ông đưa đầu mình vào chỗ đó. Thế rồi một tư tưởng rất kinh khiếp làm cho ông phải rợn cả xương sống. "Ta còn sống mà bị đem chôn". Darrell bắt đầu cầu nguyện – lớn tiếng – và khi ông đã cầu nguyện xong, một việc quan trọng đã xảy ra. Về sau ông nói: "Tôi thấy mình thực sự đang nắm lấy Đấng ấy. Chúa Jêsus đã có mặt ở đó với tôi. Chẳng có chút ánh sáng nào hết, không thấy thể chất, song tôi nhận ra Ngài, một sự hiện diện đem lại nhiều yên ủi. Ngài thực sự có mặt, Ngài đã có mặt ở đó". Trong 22 giờ kế đó, Sự Hiện Diện ấy tiếp tục yên ủi Darrel. Nhưng bấy giờ lượng oxygen cung ứng cho khoảng trống bên trong đã gần hết. Sự chết không thể tránh được nữa rồi. Chỉ tùy vào vấn đề thời gian mà thôi. Thế rồi một việc đáng nhớ đã xảy ra. Darrel nhìn thấy một ngôi sao nhỏ sáng láng lung linh trong làn nước tối đen như mực. Có thật không? Hay sau 22 giờ đồng hồ ông bắt đầu thấy ảo giác? Darrel đã nheo mắt mình lại. Ánh sáng kia dường như càng lúc càng sáng rõ hơn. Ông nheo mắt lại. Ông không bị ảo giác. Ánh sáng ấy là thực. Nó đã đến từ chiếc mũ bảo hộ của thợ lặn. Có người đã tìm gặp ông. 22 giờ đồng hồ của ông đã qua rồi. Đội giải cứu đã đến. Ông đã được cứu. (nguồn vô danh).
            Câu chuyện có thật ấy là một minh hoạ đáng nhớ về những gì Lễ Giáng Sinh đã nói tới. Tội lỗi đã khiến cho thế giới của chúng ta phải ngã nghiêng, rồi sa vào vùng đại dương tai hoạ về mặt thuộc linh. Bóng tối tăm có ở khắp mọi nơi. Dòng giống nhân loại đã bị kẹt trong tình trạng vô vọng. Chẳng có chút hy vọng nào cả. Nhân loại bị định cho cái chết nhất định về mặt thuộc linh. Con người đã xây lại với Đức Chúa Trời. Họ đã cầu nguyện bằng lời lẽ của tiên tri Êsai: "Ôi Chúa, Ngài nổi cơn thạnh nộ, còn chúng tôi thì phạm tội, hết thảy chúng tôi đều ô uế. Tuy nhiên, lạy Đức Giêhôva, Ngài là Cha chúng tôi. Xin giải cứu chúng tôi".
            Họ đã cầu nguyện, và họ đã chờ đợi thời kỳ đã được hứa cho họ – thời kỳ Đấng Mêsi, thời kỳ của Đấng sẽ kế tự ngai vàng của David rồi trị vì – trong sự bình an cho đến đời đời. Khi ấy, lúc bóng đêm dường tăm tối nhất, có một việc đáng nhớ đã xảy ra. Một tia sáng nhỏ đã xuất hiện. Một thiên sứ phán cùng một thiếu nữ và nói cho nàng biết nàng sẽ có mang và sanh một trai, và con trai ấy sẽ là Con của Đấng Chí Cao – Ngài sẽ là Đấng Mêsi. Ánh sáng kia lờ mờ – nhưng nó soi sáng qua nhiều tuần lễ và nhiều tháng trời kế đó – ít nhất cho những ai đang tìm kiếm một nguồn sáng như vậy. Nó hiện ra với họ như một ngôi sao trên bầu trời – một ngôi sao mà họ đã đi theo với niềm hy vọng rằng nó sẽ dẫn họ đến nơi ra đời của một vì vua cao cả. Nhưng đối với mọi người còn lại, họ vẫn không nhìn thấy ánh sáng đó, và ngay cả những ai đã nhìn thấy nó, ngôi sao vẫn có thể là sai lầm, chẳng là gì hết trừ ra một điềm chiêm bao, như ảo giác của một người bị đắm chìm, như tia hy vọng đặt trên tấm ảnh ảo. Sau cùng, vào cái đêm con trẻ ra đời rồi được đặt nằm trong máng cỏ, ánh sáng lại xuất hiện cho mấy gã chăn chiên nghèo nàn kia, họ đang canh giữ bầy chiên của mình, và một thiên sứ của Chúa đã hiện ra với họ, sự vinh hiển của Chúa chiếu quanh họ khi thiên sứ phán, Ngài nói: "Nầy ta báo cho các ngươi một Tin Lành, sẽ là sự vui mừng lớn cho muôn dân, vì hôm nay tại thành David đã sanh cho các ngươi một Đấng Cứu Thế, Ngài là Đấng Mêsi, là Chúa mà các ngươi đã ngóng đợi”.
            Thế là cơn ác mộng của dòng giống nhân loại đã đến hồi kết cuộc. Sự giải cứu đã đến. Chúa Jêsus, Con của Đức Chúa Trời, đã giáng xuống từ trời để cứu dòng giống con người, y như tay thợ lặn kia đã lặn xuống để cứu Darrel Dore vậy. Đấy là mọi điều mà Lễ Giáng Sinh đang nói tới. Thuộc về Lễ ấy là sự cứu rỗi, thuộc về Lễ ấy là nhìn thấy ánh sáng đến với trần gian để giải cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi và bóng tối tăm, thuộc về Lễ ấy là Đức Chúa Trời đến cùng chúng ta, và ở với chúng ta, và giải cứu chúng ta ra khỏi sự chết kia.
            Có nhiều việc không luôn xảy ra theo như chúng ta trông đợi. Đặc biệt khi Đức Chúa Trời xen vào đời sống của chúng ta. Đôi khi có người nói: “Chúa Jêsus là Lý Do cho mùa lễ” và chúng ta cứ đi tới mà chẳng có gì thay đổi nhiều nơi đời sống của chúng ta. Câu nói ấy nghe hay lắm, song lý do cho mùa lễ thực sự có một tiêu điểm khác. Đức Chúa Trời đã nắm lấy sáng kiến tại thành Bếtlêhem vì cớ tình yêu cao sâu của Ngài dành cho chúng ta. Sau khi nghe lời nài xin của dân sự, Ngài đã đáp ứng trong sự bày tỏ ra ân điển và chân lý được công nhận nơi chiếc máng cỏ. Nguồn sáng nhỏ bé kia đã đến cùng chúng ta khi chúng ta hết thảy đều mò mẫm trong tội lỗi. Nhu cần của chúng ta kích thích chuổi biến cố đã bắt đầu tại thành David rồi kết thúc trong bóng tối tăm của một ngày Thứ Sáu nhiều năm sau đó. Sự cứu chuộc – sự tha thứ – sự cứu rỗi – kéo sự chú ý của chúng ta cùng với mấy gã chăn bầy chiên kia.
            Đôi khi chúng ta ngần ngại không công nhận chúng ta là lý do cho sự hoá thân thành nhục thể – để Chúa Jêsus đến cùng chúng ta khi chúng ta bị hư mất trong tuyệt vọng. Bằng cách để cho thần học hóc búa ngày nay kéo sự chú ý của chúng ta ra khỏi mọi nhu cần của chính mình, tẻ tách chúng ta xa rời đối với Đức Chúa Trời vì nghĩ Ngài không sao làm thoả được các nhu cần đó. Đôi khi ý thức của chúng ta về sự công bình có thể ngăn trở chúng ta không công nhận rằng chúng ta có bất kỳ nhu cầu nào. Chúng ta nghĩ chúng ta đã sống tốt đủ và nhiều người khác chưa tốt đủ hoặc họ không xứng đáng với Đức Chúa Trời. Bằng cách dời nhu cần của chúng ta ra khỏi tình yêu thương phục hòa của Ngài, chúng ta đặt bản thân mình trên cả con trẻ đã đến trong hình thức yêu thương của Đức Chúa Trời rồi vì lẽ đó chúng ta đặt mình ở ngoài tầm với của Ngài.
            Chúng ta có thể thưởng thức Lễ Giáng Sinh do Đức Chúa Trời hoạch định khi chúng ta công nhận rằng chúng ta là Lý Do cho Mùa Lễ – lý do để Ngài đến cùng chúng ta trong chỗ thứ nhứt. Mỗi một người chúng ta phải công nhận rằng chẳng một ai trong chúng ta là tốt đủ và chẳng một ai trong chúng ta là quá tồi tệ đến nỗi tình yêu cao sâu của Ngài không thể chạm đến và không thể biến đổi được. Chúng ta không thể để Ngài lại như một con trẻ vô dụng nằm trong máng cỏ không có khả năng làm thoả mãn mọi nhu cần của nhân loại. Chúng ta thường giới hạn Ngài bằng những điều chúng ta trông đợi. Chúng ta nghĩ rằng Ngài sẽ làm những việc khác biệt trong đời sống của chúng ta. Có khi chúng ta mong Ngài cùng làm việc theo một cách nhất định nào đó và khi Ngài không làm theo, khi ấy chúng ta tỏ ra lúng túng. Những lời cầu nguyện của chúng ta thường được hình thành bao gồm cả những câu trả lời của chính chúng ta nữa. Chúng ta nói: “Lạy Chúa, đây là cách con nghĩ Ngài  sẽ tác động đối với nan đề nầy. Đây là giải pháp tốt nhứt mà con có thể hình dung được”.
            Một Lễ Giáng Sinh do Đức Chúa Trời hoạch định là kỳ lễ trong đó chúng ta mở lòng ra trước tình yêu cao sâu của Ngài và để cho Ngài biến đổi chúng ta và thay đổi chúng ta từ những gì chúng ta vốn có trở nên những gì Ngài muốn chúng ta phải trở thành.
Chúng ta hãy cầu nguyện:




Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Luca 1-2: "Bài Hát Cho Lễ Giáng Sinh"



BÀI HÁT CHO LỄ GIÁNG SINH

            Năm ấy là năm 1818. Địa điểm là Obernorf trong dãy núi Alps của người Áo. Joseph Mohr đang là một linh mục phụ tá của nhà thờ Thánh Nicholas. Franz Grueber là thầy giáo làng và là người đánh đàn cho nhà thờ.
            Mohr và Grueber thường "trao đổi với nhau về sự thực bài thánh ca Giáng Sinh chưa được viết ra. Với mục tiêu ấy trong trí, và sau khi ông nhận được tin cây đàn phong cầm của nhà thờ không còn hoạt động được nữa, Cha Mohr quyết định rằng ông phải viết bài thánh ca Giáng Sinh của mình, ngay lập tức, để có nhạc cho Lễ Giáng Sinh Đặc Biệt và để tránh không gây thất vọng cho hội chúng trung tín của mình. Khi hoàn tất xong, ông liền gửi bài hát cho Franz Grueber, ông nầy hô toáng lên khi ông nhìn thấy chúng: 'Bạn Mohr ơi, ông đã tìm được bài hát ấy – bài ca rất hay – nguyện Đức Chúa Trời đáng được tôn ngợi!'
            "Không lâu sau đó, Grueber đã hoàn tất xong giai điệu cho bài ca mới. Âm nhạc đơn sơ song rất hay của ông, được pha trộn trọn vẹn với tinh thần lời ca của Cha Mohr. Bài thánh ca đã được hình thành ngay thời điểm Lễ Giáng Sinh, và Cha Mohr cùng Franz Grueber đã hát lên bài ca thánh của họ bằng tiếng đàn guitar của Grueber …"
(Kenneth W. Osbeck, 101 Hymn Stories, ©1982 by Kregel Publications, Grand Rapids, Page222)
            Tất nhiên, bài ca của Joseph Mohr và Franz Grueber trong dịp Lễ Giáng Sinh là: (bản Anh Ngữ):

Silent night! Holy Night! All is calm, all is bright
Round Yon Virgin mother and Child,
Holy Infant so tender and mild -
Sleep in heavenly peace, sleep in Heavenly peace.

  (Bản Việt Ngữ):
Đêm yên lặng! Đêm thánh nầy!
Vắng vẻ thay! Sáng láng thay!
Chung quanh chốn Mari đang ngắm con mình
Con Trai thánh rất tươi vui, rất an bình
Đương ngơi dưới khung trời vắng!
Êm đềm giữa đêm yên lặng!
            Một trong những nhà truyền đạo nổi tiếng người Mỹ vào thế kỷ thứ 19 là Phillips Brooks. Brooks đã đến viếng Đất Thánh và đã qua đêm Giáng Sinh tại Bếtlêhem và được tổ chức tại Nhà thờ Nativity.  Vào năm 1868, trong khi hầu việc Chúa ở Philadelphia, ông đang tìm một bài hát mới cho mấy đứa con của ông hát trong Chương Trình Lễ Giáng Sinh của họ. "Ký ức rực rỡ về lần viếng thăm xứ Thánh của ông đã cảm thúc Brooks viết ra tiểu đoạn nầy" (Ibid. Page 187).

            Bài ca của Phillips Brooks hát trong dịp Lễ Giáng Sinh là: (bản Anh ngữ):

O Little Town of Bethlehem,
How still we see thee lie!
Above thy deep and dreamless sleep,
The silent stars go by;
Yet in thy dark streets shineth The everlasting Light -
The hopes and fears of all the years
 Are met in thee tonight.

(Bản Việt ngữ):
Ô Bếtlêhem, ấp nhỏ nầy,
Chốn ngươi  thật an bình bấy!
Khi ngươi đương giấc mê man không ngờ
Ánh sao nghẹ lướt êm tờ.
Ấy  chốn phát chân quang đời đời,
Trong đường ngươi đang tăm tối
Bao xưa hy vọng, kinh hãi đôi đàng,
Bữa nay gặp giữa đêm tràng

            Con người đã viết ra nhiều bài hát cho Lễ Giáng Sinh.

Hark The Herald Angels Sing (Kìa Thiên Binh Cùng Nhau Trổi Hát)
Joy To The World (Phước Cho Nhân Loại)
Come On, Ring Them Bells   
Ring the Bells (Rung Chuông Lên)
It Came Upon a Midnight Clear (Thoạt Đến Đêm Nọ)
The First Noel (Nôên Đầu Tiên), và nhiều tuyển tập là những bài hát của ai đó viết cho Lễ Giáng Sinh.

            Đâu là bài ca của bạn về Lễ Giáng Sinh chứ?  Tôi không có ý nói bạn phải sáng tác một bài ca Giáng Sinh đâu, và tôi không có ý nói bạn phải chọn một bài hát mà mình ưa thích, mặc dầu có lẽ bạn có đấy.  Cái điều tôi muốn nói, ấy là sâu lắng ở trong lòng, bạn đã có một bài ca Giáng Sinh ngợi khen Đức Chúa Trời. Có thể bạn sẽ bày tỏ sự ngợi khen ấy ra qua một trong những bài hát mừng Chúa Giáng Sinh nầy, hay qua thái độ của bạn.
            Một bài ca dành cho Lễ Giáng Sinh không phải là một ý tưởng hiện đại đâu. Thực sự bài hát đó đã bắt đầu với Mary, Xachari, và các thiên sứ. Những con người yêu dấu nầy giúp cho bạn và tôi hiểu được  thể nào là Bài Ca Mừng Chúa Giáng Sinh của chúng ta.

            Bài ca của bạn dành cho Lễ Giáng Sinh sẽ là:
BÀI CA NÓI TỚI ÂN ĐIỂN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 1:46-50
BÀI CA NÓI TỚI SỰ CAO TRỌNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 1:51-55
BÀI CA NÓI TỚI LÒNG BIẾT ƠN CỦA BẠN – Luca 1:67-75
BÀI CA NÓI TỚI SỰ OAI NGHI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 2:13-14

BÀI CA NÓI TỚI ÂN ĐIỂN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 1:46-50
            Mary Đồng Trinh đã nhận được cuộc thăm viếng của Thiên Sứ Gápriên.
            Ngài đã báo cho nàng biết những tin tức quan trọng, rằng nàng sẽ là Mẹ của Đấng Mêsi được hứa cho Israel, là Đức Chúa Jêsus Christ.

Luca 1:35: Thiên sứ truyền rằng: Đức Thánh Linh sẽ đến trên ngươi, và quyền phép Đấng Rất Cao sẽ che phủ ngươi dưới bóng mình, cho nên con thánh sanh ra, phải xưng là Con Đức Chúa Trời”.

            Đáp ứng của Mary trước lời loan báo cho biết nàng sẽ là mẹ của Chúa Jêsus rất là kinh điển. Nàng đáp: “…Tôi đây là tôi tớ Chúa; xin sự ấy xảy ra cho tôi như lời người truyền! Đoạn thiên sứ lìa khỏi Mary” (Luca 1:38).

Thiên sứ Gápriên đã nói cho Mary biết về phép lạ khác đã xảy ra. Ngài đã báo cho nàng biết người bà con của nàng là Êlisabết, tuổi đã cao và son sẻ, nay đã có thai. Tất nhiên là Êlisabết là mẹ của Giăng Báptít, vị tiên tri đã đến trước Chúa Jêsus.

1:39-40 - Mary quyết định đến thăm viếng Êlisabết.

1:41-45 – Bạn có thể hình dung ra sự vui mừng của Mary, khi Êlisabết đã khẳng định mọi sự thiên sứ Gápriên đã nói với nàng. Trước khi Mary thốt ra nhiều hơn lời chào thăm Êlisabết, dưới ảnh hưởng của Thánh Linh Đức Chúa Trời, bà đã khẳng định mọi điều thiên sứ Gápriên đã nói với Mary. 

Mary vốn biết rõ rằng nàng đã chẳng hình dung được sự việc. Mary dám chắc rằng đức tin của nàng đã đặt vào đúng chỗ.

Đáp ứng của Mary là bài ca Giáng Sinh của nàng, trước hết mọi sự đấy là một bài ca nói tới ân điển.

Câu 47 - Mary đầy dẫy với niềm vui của Lễ Giáng Sinh! Mary đang tôn vinh, hay tán dương Chúa vì mọi sự Ngài đã làm và sẽ làm! Hỡi quí bạn yêu dấu, đấy chính xác là những gì chúng ta sẽ làm ở trong tấm lòng của chúng ta. Từng bài hát mừng Chúa Giáng Sinh đều đem lại sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời sẽ được hát lên với một thái độ muốn làm vinh hiển của Đức Chúa Trời!

Hãy chú ý một việc khác ở đây. Mary vui mừng nơi Đức Chúa Trời Cứu Chúa của nàng!
Có phải Mary cần một Cứu Chúa không? Phải đấy! Có phải Đức Chúa Trời dự trù sai một Đấng Cứu Thế đến, Ngài sẽ giải phóng Israel và thế gian ra khỏi án phạt của tội lỗi không? Một lần nữa, câu trả lời là “phải”! Hãy xem xét mọi điều Giôsép đã được truyền cho khi ông đuợc dặn dò phải lấy Mary làm vợ.

Mathiơ 1:20-21: Song đang ngẫm nghĩ về việc ấy, thì thiên sứ của Chúa hiện đến cùng Giô-sép trong giấc chiêm bao, mà phán rằng: Hỡi Giô-sép, con cháu Đa-vít, ngươi chớ ngại lấy Ma-ri làm vợ, vì con mà người chịu thai đó là bởi Đức Thánh Linh. Người sẽ sanh một trai, ngươi khá đặt tên là Jêsus, vì chính con trai ấy sẽ cứu dân mình ra khỏi tội.

Mary vốn biết rõ rằng nàng có cần một Đấng Cứu Thế! Nàng biết rõ Đức Chúa Trời đang cung ứng mnột Cứu Chúa!

Câu 48 - Mary vốn hiểu rõ ân điển của Đức Chúa Trời. Nàng hiểu rằng nàng chỉ là một trong những hàng ngàn phụ nữ trong xứ Giuđê lúc bấy giờ. Nàng hiểu rõ rằng chính bởi ân điển của Đức Chúa Trời, nàng là một thiếu nữ, tôi tớ của Chúa, sẽ được nâng lên được xem là đặc biệt bởi vô số thế hệ.

Các câu 49-50 - Mary nhận ra rằng chính Đức Chúa Trời là Đấng đã tỏ ra ơn thương xót  với nàng, và Ngài tỏ ra sự thương xót  trên những ai kính sợ Ngài.

Bài ca mừng Chúa Giáng Sinh của Mary là bài ca nói tới ân điển của Đức Chúa Trời.
Quí bạn tôi ơi, để có một bài ca mừng Chúa Giáng Sinh thực làm ấm áp tấm lòng của bạn, bài ca ấy phải là một bài hát nói tới ân điển của Đức Chúa Trời.

Giống như Mary, bạn cần một Cứu Chúa, là Đấng xử lý với mọi tội lỗi của bạn.
Giống như Mary, bạn là một người giữa vòng hàng tỉ tỉ người từng sinh sống, chẳng đáng kể gì trong kế hoạch lớn lao kia.

Chúa Jêsus đã đến với trần gian chịu chết vì mọi tội lỗi của Mary.
Chúa Jêsus đã đến với trần gian để chịu chết vì mọi tội lỗi của bạn.

Rôma 5:6-8Thật vậy, khi chúng ta còn yếu đuối, Đấng Christ đã theo kỳ hẹn chịu chết vì kẻ có tội. Vả, họa mới có kẻ chịu chết vì người nghĩa; dễ thường cũng có kẻ bằng lòng chết vì người lành. Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết”.

I Côrinhtô 15:3-4: Vả trước hết tôi đã dạy dỗ anh em điều mà chính tôi đã nhận lãnh, ấy là Đấng Christ chịu chết vì tội chúng ta theo lời Kinh Thánh; Ngài đã bị chôn, đến ngày thứ ba, Ngài sống lại, theo lời Kinh Thánh”.

Chúa Jêsus đã chịu chết vì tội lỗi của chúng ta là một hành động của ân điển.
Sự ưu ái của Đức Chúa Trời dành cho kẻ không đáng được tỏ ra cho chúng ta khi Ngài sai Con Ngài đến chịu chết vì tội lỗi chúng ta.

Làm sao chúng ta nhận lấy ơn nầy làm ơn của chúng ta chứ?
Giăng 3:16:Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời”.

Có phải bạn đã kinh nghiệm ơn của Đức Chúa Trời trong đời sống của mình bằng cách tin theo Chúa Jêsus để được sự sống đời đời? Néu bạn chưa tin, hãy tin như thế hôm nay đi.
Nếu bạn đã tin cậy Đấng Christ làm Cứu Chúa, phải biết chắc rằng Bài Ca Mừng Chúa Giáng Sinh của bạn là một bài ca tụng ngợi khen Đức Chúa Trời từ đáy lòng vì ân điển mà Ngài đã tỏ ra cho bạn!

Lần tới bạn hát bài “Kìa! Thiên Binh Cùng Nhau Trổi Hát” (Hark! The Herald Angles Sing) phải biết chắc rằng bạn đã nắm chắc lấy ân điển mà bạn đang hát ở câu 3: (Bản Anh ngữ):

Hail the heaven-born Prince of Peace!
Hail the Son of righteousness!
Light and life to all He brings,
Risen with healing in His wings:
Mild he lays His glory by,
Born that man no more may die;
Born to raise the sons of earth;
Born to give them second birth,
Hark! The herald angles sing,
Glory to the newborn king!

(Bản Việt Ngữ):
Tụng ca Vua Bình An đến kia
Hát chúc ánh Thái Dương Công Nghĩa
Ngài đem theo Thần Quang vĩnh sanh
Phép trị bịnh do tay nhơn lành
Chúa gác bỏ quyền quí thiên cung
Xuống để cứu người thoát nguy vong
Xuống để vớt ai đương lầm than
Được trùng sanh, phục hồi vinh quang
Khá chú ý khúc ca diệu thay
Vinh hiển bấy Christ hạ sanh rày!

Bài ca của bạn mừng Chúa Giáng Sinh phải là:
BÀI CA NÓI TỚI ÂN ĐIỂN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 1:46-50
BÀI CA NÓI TỚI SỰ CAO TRỌNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 1:51-55

Bài Ca của Mary tiếp tục. Nàng nói tới sự cao trọng của Đức Chúa Trời ở đây. Và bất cứ Bài Ca Giáng Sinh nào cũng nhắc cho chúng ta nhớ tới sự cao trọng của Đức Chúa Trời!

Cái điều đánh mạnh vào tôi về sự cao trọng của Đức Chúa Trời, ấy Ngài là Đức Chúa Trời của những sự nghịch đảo. Tôi nhận ra vấn đề nầy bởi Kent Hughes trong phần chú giải của ông về sách Luca. (R. Kent Hughes, Luke Volume One, That You May Know the Truth, Crossway Books, Wheaton, Illonois, ©1998 by R. Kent Hughes, pages 56-62)
Người nào tỏ ra mạnh mẽ sẽ thấy yếu đuối. Người nào tỏ ra yếu đuối thì thấy mình mạnh mẽ. Người nào tự tín trở nên có cần và người nào có cần thì mọi nhu cần của họ sẽ được thoả.

Câu 51 – Đức Chúa Trời của chúng ta rất là mạnh mẽ! Ngài là toàn năng! Đức Chúa Trời là Đấng sai giông bão đến và dựng nên thác Niagara vĩ đại là Đấng hành động vì ích của những ai đang có cần.

Tôi thích lời lẽ của Giêrêmi 32:17: Ôi! Hỡi Chúa Giê-hô-va! Chính Ngài đã dùng quyền phép lớn và cánh tay giơ ra mà làm nên trời và đất; chẳng có sự gì là khó quá cho Ngài cả”.

Hãy chú ý Đức Chúa Trời làm tan rãi những kẻ nào kiêu ngạo trong tấm lòng của họ.
Sẽ có hạng người giống như Haman trong thời của Hoàng Hậu Êxơtê và Adolph Hitler trong thời của bố mẹ tôi, họ kiêu căng tưởng họ sẽ tiêu diệt được dân sự của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã tiêu diệt họ!

Giacơ 4:6: nhưng Ngài lại ban cho ta ơn lớn hơn nữa. Vì vậy, Kinh Thánh chép rằng: Đức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường”.

Sẽ có một ngày khi mọi kẻ kiêu ngạo đều phải sấp mình xuống!
Philíp 2:9-11: Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha”.

Câu 52 – Nhiều nhân vật cai trị rất quyền lực trong nhiều năm trời đã bị đuổi khỏi ngôi vị của họ. Nhưng nhiều người biết hạ mình xuống đã được tôn vinh.

Khiêm nhường là yếu tố chính cho đời sống Cơ đốc.

Mathiơ 5:5: Phước cho những kẻ nhu mì, vì sẽ hưởng được đất!

Câu 53 – Câu nầy là thực trong thế giới vật lý, nhưng tôi đặc biệt nghĩ tới sự cao trọng của Đức Chúa Trời ở đây trong lãnh vực những vụ việc thuộc linh.

Mathiơ 5:6: Phước cho những kẻ đói khát sự công bình, vì sẽ được no đủ!”.

Tôi nghĩ tới các vị Sứ đồ, một nhóm nhỏ 12 người, họ đói khát theo đuổi sự công bình rồi kết thúc trong sự lật đổ thế giới cho Đức Chúa Jêsus Christ.

Tôi cũng nghĩ tới một vì Vua có tên là At-ríp-ba, ông ta có một khán giả với sứ đồ vĩ đại Phaolô. Phaolô đã giảng Tin Lành cho ông ta nghe, thế mà ông ta chỉ đến với Cơ đốc giáo bằng một câu nói: Thiếu chút nữa ngươi khuyên ta trở nên tín đồ Đấng Christ! (Công Vụ các Sứ Đồ 26:28).
At-ríp-ba rất giàu có, nhưng ông ta đã bị đuổi về tay không.

Câu 54 - Israel là một biểu thị khác nói tới sự cao trọng của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã bảo hộ Israel. Đức Chúa Trời đã vùa giúp Israel, và chắc chắn, Israel một ngày kia sẽ đắc thắng với sự trợ giúp của Đức Chúa Jêsus Christ! Đừng để các nan đề hiện nay tại Đất Thánh làm cho bạn ra ngây dại, Israel một lần nữa sẽ đuợc bền giữ bởi Đức Chúa Trời. Và một ngày kia, như Êsai 11 hứa, Israel sẽ sống trong sự bình an hoàn toàn dưới sự trị vì của Đấng Mêsi mình, là Đức Chúa Jêsus Christ.

Trong dịp Lễ Giáng Sinh, phải biết chắc rằng bài ca mừng Chúa Giáng Sinh của bạn là:
BÀI CA NÓI TỚI ÂN ĐIỂN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 1:46-50
BÀI CA NÓI TỚI SỰ CAO TRỌNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 1:51-55
BÀI CA NÓI TỚI LÒNG BIẾT ƠN – Luca 1:67-75

Chúng ta hãy chuyển sang bài ca của nhân vật khác trong Kinh thánh có tên là Xachari. 

Xachari và Êlisabết là một đôi vợ chồng sống rất tôn giáo, họ rất kính sợ Chúa. Tuy nhiên, họ chẳng có con cái và họ đã vượt quá tuổi để có con.

Xachari có bổn phận xông hương trong Đền Thờ tại thành Jerusalem. 
Thiên sứ Gápriên hiện ra cùng ông và đưa ra lời tuyên bố đáng giật mình.

Luca 1:13-17:Nhưng thiên sứ nói cùng người rằng: Hỡi Xa-cha-ri, đừng sợ, vì lời cầu nguyện ngươi đã được nhậm rồi. Ê-li-sa-bét vợ ngươi, sẽ sanh một con trai, ngươi khá đặt tên là Giăng. Con trai đó sẽ làm cho ngươi vui mừng hớn hở, và nhiều kẻ sẽ mừng rỡ về sự sanh người ra. Vì người sẽ nên tôn trọng trước mặt Chúa; không uống rượu hay là giống gì làm cho say, và sẽ được đầy dẫy Đức Thánh Linh từ khi còn trong lòng mẹ. Người sẽ làm cho nhiều con trai Y-sơ-ra-ên trở lại cùng Chúa, là Đức Chúa Trời của họ; chính người lại sẽ lấy tâm thần quyền phép Ê-li mà đi trước mặt Chúa, để đem lòng cha trở về con cái, kẻ loạn nghịch đến sự khôn ngoan của người công bình, đặng sửa soạn cho Chúa một dân sẵn lòng”.

Xachari không tin thiên sứ và bị đánh cho câm điếc.
Ông trở về nhà, và sự ấy không lâu trước khi Êlisabết chịu thai. Rồi trong chín tháng Êlisbết đã sanh một con trai!

Các câu 59-64 – Hãy đọc và bình luận

Xachari, là người đã im lặng trong chín tháng giờ đây đã nói được. Ông không cay đắng về sự kỷ luật của Đức Chúa Trời. Thay vì thế ông lấy làm biết ơn về mọi điều mà Đức Chúa Trời đã làm. Bài hát của ông là một bài hát tỏ ra thái độ biết ơn cực kỳ!

Câu 68 - Xachari biết ơn về lần thăm viếng của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã đến viếng với sự ra đời siêu nhiên của vị tiên tri của Đấng Mêsi, là Giăng Báptít.

Đức Chúa Trời đã đến viếng với sự đến của chính Đấng Mêsi, sanh bởi một Nữ Đồng Trinh.

Xachari cũng rất biết ơn về sự cứu chuộc của Đức Chúa Trời.  Israel được cứu chuộc nhờ những sự ra đời như thế nầy. 

Sự cứu chuộc nói tới việc mua một nô lệ để ban cho người được tự do. Chúa Jêsus đã hạ sanh để chịu chết vì tội lỗi của chúng ta hầu cho Ngài có thể chuộc  lấy Israel và mọi người khác nữa. Đòi hỏi duy nhứt nơi phần của dân sự là phải tin theo Ngài.

Có phải Đức Chúa Trời đến viếng bạn với ơn cứu rỗi không? Bạn đã được chuộc chưa?
Khi ấy bài ca mừng Chúa Giáng Sinh của bạn phải là bài ca nói tới sự biết ơn!
Hãy suy nghĩ xem, bạn đang trông chờ án phạt đời đời nơi địa ngục, nếu đấy chẳng phải là công việc của Đấng Christ! Tình trạng của bạn không có Đấng Christ rất là khủng khiếp!

Xachari đã có lòng biết ơn! Bạn có biết ơn vì những gì Đức Chúa Trời đã làm ra hay không?

Bài ca mừng Chúa Giáng Sinh của bạn phải là:
BÀI CA NÓI TỚI ÂN ĐIỂN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 1:46-50
BÀI CA NÓI TỚI SỰ CAO TRỌNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 1:51-55
BÀI CA NÓI TỚI LÒNG BIẾT ƠN – Luca 1:67-75
BÀI CA NÓI TỚI SỰ OAI NGHI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 2:13-14

Giờ đây, chúng ta hướng tới đàng trước câu chuyện của chúng ta về sự ra đời của Cứu Chúa.
Bạn biết câu chuyện nói gì rồi. Khi Ngài ra đời tại thành Bếtlêhem, đã có một lời công bố được đưa ra với mấy gã chăn chiên. Trước hết, một thiên sứ đã hiện ra và đã đưa ra lời công bố thật kỳ diệu.

Các câu 10-12 - Đọc

Câu 13 – Đây là phần kết luật thích ứng dành cho một bài ca hát mừng Chúa Giáng Sinh.  Bài ca tuy ngắn nhưng nói lên thật nhiều điều! Vinh hiển cho Đức Chúa Trời ở trên cao!

Nét huy hoàng của bài ca Giáng Sinh nầy, ấy là Đức Chúa Trời tiếp lấy mọi lời khen ngợi! Chính Đức Chúa Trời là Đấng cho phép Xachari và Êlisabết có một con trai. Chính Đức Chúa Trời là Đấng khiến cho Mary, một nữ đồng trinh, đã cho ra đời Chúa Jêsus.

Chính Đức Chúa Trời là Đấng đã sai phái một Cứu Chúa đến.
Chính Đức Chúa Trời là Đấng cung ứng sự cứu chuộc.
Bài Ca mừng Chúa Giáng Sinh của chúng ta phải vang dội tình cảm dâng mọi vinh quang cho Đức Chúa Trời ở trên cao kia. Chúng ta cần phải đồng ý với tác giả vô danh của bài ca mừng Chúa Giáng Sinh như sau:

Trên không trung tiếng hát thiên binh
Êm đềm ngân suốt trong đêm trường
Non xanh kia đáp tiếng hoan c a
Vang niềm vui khắp nơi san hà
Glo……………………………ria in excelsis Deo!
Glo……………………………ria in excelsis Deo!

Truớc khi chúng ta kết thúc sứ điệp nói tới bài hát ngợi khen của bạn, tôi muốn bạn chú ý một việc. Nếu chúng ta cất tiếng hát một bài ca mừng Chúa Giáng Sinh ngợi khen Đức Chúa Trời nói tới nét oai nghi của Ngài, chúng ta cũng cần phải ao ước nhiều người khác được bình an và ân trạch nữa!

Cơ đốc nhân không những hết lòng hát khen Đức Chúa Trời cho tới chừng họ tha thứ cho người nào làm tổn thương họ. Lễ Giáng Sinh lần nầy, phải biết chắc rằng quí vị có thể thực sự ao ước sự bình an và ân trạch cho mọi người, vì quí vị chẳng neo vào sự thù hận và chẳng có một cảm xúc xấu xa nào cả.

Êphêsô 4:30-32: Anh em chớ làm buồn cho Đức Thánh Linh của Đức Chúa Trời, vì nhờ Ngài anh em được ấn chứng đến ngày cứu chuộc. Phải bỏ khỏi anh em những sự cay đắng, buồn giận, tức mình, kêu rêu, mắng nhiếc, cùng mọi điều hung ác. Hãy ở với nhau cách nhân từ, đầy dẫy lòng thương xót, tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đã tha thứ anh em trong Đấng Christ vậy.

Vì vậy, đâu là bài ca của bạn trong dịp mừng Chúa Giáng Sinh lần nầy? Phải biết chắc đó là:

BÀI CA NÓI TỚI ÂN ĐIỂN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 1:46-50
BÀI CA NÓI TỚI SỰ CAO TRỌNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 1:51-55
BÀI CA NÓI TỚI LÒNG BIẾT ƠN – Luca 1:67-75
BÀI CA NÓI TỚI SỰ OAI NGHI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – Luca 2:13-14